BRAZIL

27/2/2014

Giữa biển trời bao la. Dưới chân tượng chúa trên đỉnh núi

Nhà thờ Metropolitan nhìn từ ngoài và bên trong

28/2/2014:

Rio – chỉ còn đêm nay, mai ta sẽ chia tay. Sắp xa Rio, lòng nhớ nhung mà chẳng dám hẹn ngày gặp lại. Rio – thành phố biển với những rặng bàng trĩu trịt quả, gợi nhớ trong tôi tuổi thơ yên tĩnh, lớn lên dưới gốc bàng của Hà nội phố. Ngày đầu tiên đến đây, thấy tôi nhặt vội trái bàng vàng ươm từ dưới đất, bồ bật cười nhắc: “Này, không phải bạ cái gì cũng cho vào mồm đâu nhé”. Lạ thật, sao nhiều bàng thế: dãy bàng hiên ngang chạy dọc suốt chiều dài bãi biển. Từng cây bàng xanh ngắt len lỏi khắp phố phường Rio. Tôi đã tưởng chỉ có Hà nội xưa của tôi mới có nhiều bàng thế, vậy mà…Rio ơi, ngày mai xa rồi, tôi biết sẽ không có ngày gặp lại. Nhưng Rio còn mãi trong tôi, với hình ảnh những cô gái da nâu bóng, tóc xõa ngang lưng, kiêu hãnh bikini 2 mảnh dạo khắp thành phố, khoe bộ ngực cùng vòng mông nở nang, và eo lưng nhỏ xíu. Hình như ở đây, đàn bà ngực ai cũng to, còn đàn ông thì cơ bắp cuồn cuộn. Đẹp thật – và còn đẹp hơn nữa, cách sống của họ. Người Brazil luôn ồn ào, sôi nổi, tự tin và lạc quan, bất kể giàu nghèo. Tôi đã nhìn thấy những người vô gia cư, lang thang ngoài đường với vẻ mặt mặt vui tươi, nằm vệ đường tán chuyện một cách hào hứng. Khi bạn cần hỏi điều gì, bất cứ ai cũng sẽ rất nhiệt tình hướng dẫn. Nếu người bạn hỏi không biết, họ sẽ gọi ngay những người khác đến giúp, và chỉ vài phút sau, đã có một đám đông vây lấy bạn, thi nhau nói, thi nhau giúp đỡ. Vui thật đấy. Có lẽ vì vậy, người Brazil không thấy có nhu cầu học tiếng Anh. Thật hiếm hoi để tìm được một người địa phương nói tiếng Anh, nhưng họ sẵn sàng bỏ rất nhiều thời gian để giải thích cho bạn bất cứ điều gì, và nghĩ là bạn hiểu. Khi ăn tối, bồ gọi cho tôi cốc trà xanh (green tea). Cậu bé phục vụ gật đầu lia lịa, nói líu lô một lúc. Đế chắc ăn, chàng nhắc lại: green tea. Cậu bé lại gật đầu, líu lô một lúc nữa rồi lễ phép quay đi. Vài phút sau, cậu ta đem tới một đĩa sushi cùng với gừng muối. Chàng liền phải dùng Bing từ điển để dịch, chỉ ra cho cu cậu, thì tôi mới có trà để uống. Hi hi. Thấy cốc trà sao mà ngon thế.Tôi cũng sẽ không thể quên vẻ đẹp ở đây với bức tượng Chúa dang tay trên đỉnh núi, với nhà thờ Metroplitan hình trụ hiện đại và phóng khoáng. Tôi nhớ mãi món ăn quốc hồn quốc túy của Brazil: thịt heo hầm đậu đen, ăn vừa bùi vừa béo. Hình ảnh Rio – với vịnh Blue Lagoon ngăn ngắt, lần đầu tiên cho tôi cảm giác được là nàng tiên cá, chơi đùa nô giỡn thỏa thích cùng đồng loại trên mặt nước biển xanh. Rio – và trên hết: còn mãi trong tôi là tấm lòng hiếu khách, sự chân tình sôi nổi của người dân nơi đây. Tôi không thể nào quên, và không muốn chia tay

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *