BAY

27/2/2014

Gửi lời chào tất cả bạn bè từ Rio, Brazil nhé. Trước tiên, phải kể chuyện đi máy bay. Buồn cười ghê gớm. Chẳng là vài tháng trước, canh mãi mua được giá rẻ của Air Frnace cho hành trình bay Sài gòn đi Rio qua Paris. Giờ chót, thấy con bé 56 tuổi bị đau tay, chàng thương quá, ti toay upgrade cho 2 đứa lên hạng C chặng SGN- PAR. Boarding xong, tí tởn lắm, sắp xếp hành lý xách tay đâu vào đấy rồi, tôi mới ngẩn tò te: thôi chết rồi, thế để chân vào đâu bây giờ? Nếu ngồi dựa đàng hoàng vào lưng ghế, thì chân đung đưa cách sàn máy bay quãng 20cm, mỏi chân lắm. Bấm cho ghế thòi ra, thì lưng cách dựa ghế 30 cm. Chỉ có 1 tư thế: phải nằm thẳng đứ đừ thì chân mới gác được vào đúng chỗ: chẳng là hạng C của AF chỉ dành cho 2 đối tượng chân dài hoặc chân rất ngắn, chân dở dợ ương ương như mình thì biết làm sao đây? Loay hoay hơn tiếng đồng hồ, bèn quyết định quay sang khiếu nại với chàng: “Mặc kệ, bắt đền, sao cậu up tớ lên làm gì, down xuống hạng Y đi”. Chàng bèn bảo: “Trả tiền rồi thì phải dùng, không ngồi được thì nằm”. Cha mẹ ơi, mới có 10 giờ sáng, bắt nằm cả ngày thì chết con rồi. Thôi hồi xưa có người tưởng xà phòng là bánh khảo, mua nhầm vẫn cố ăn cho hết, chàng tưởng chân mình dài, bỏ tiền up cho lên hạng C, thì phải cố mà ngồi tư thế lắc lư, hoặc cùng lắm là nằm 14 tiếng có là bao. Vừa tự xác định tinh thần xong, thì anh tiếp viên đẩy xe đến phục vụ ăn trưa. Có ai mà nằm ăn bao giờ không cơ chứ? Vậy là lại loay hoay, nhưng lần này mình nghiêm chỉnh khiếu nại với anh ta: ” Tôi không biết để chân vào đâu cả, làm sao tôi ăn?”. Khổ thân cậu ta, đứng đớ người một lúc nghe mình giải thích lý do, sau đó thì cuống lên xin lỗi rối rít. Mình cười lăn lộn, lại loay hoay tiếp, liền tìm ra 1 thế ngồi rất đặc biệt: ngồi kiểu yoga trên nệm. Hi hi, khó chịu thật (vì đau lưng lắm), nhưng còn hơn là ăn ở tư thế nằm. Vậy mà chén sạch tất cả mọi thứ anh chàng tiếp viên đem ra, tài không?Sau khi ăn xong, mình bèn quay sang thỏ thẻ bảo chàng: “Thôi từ nay cậu đừng có up nữa nhé, cứ down cho tớ nhờ (dịch ra tiếng Việt nghĩa là: “Từ nay đừng lên nữa, cứ xuống thôi”). Chàng nghe xong, trợn tròn mắt nhìn mình, có vẻ kinh hãi lắm. Lại được một trận cười lăn lộn. Hóa ra đi máy bay vui thật. Đến chặng sau, cương quyết không up nữa,con bé ngồi ngon lành ở ghế hạng Y, ngủ li bì liền 8 tiếng, tự nhiên đói quá nên tỉnh dậy. Ngoài suất ăn sáng, kiểm điểm lại, mình chén thêm có 2 quả quít, 2 quả táo, nửa quả ổi và 1 quả cam. Tự cảm thấy rất khâm phục bản thân. Xuống khỏi máy bay, cầm cái ba lô của mình lên, chàng ngạc nhiên hỏi:” Sao ba lô bây giờ nhẹ thế?”. Mình bèn trả lời: “Cho hết trái cây vào sọt rác tự tiêu hủy rồi”. Chàng phải nghĩ một lúc mới hiểu, lè lưỡi kính phục.

Leave a comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *